Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2008

Tháng 7 mưa ngâu



Vậy là tháng 7, tháng 8, tháng mưa ngâu cũng đã tới, lúc đầu cứ tường là bão chứ, nhưng sao cứ bão hoài thế ko thấy hết lun, thì mẹ nói cho nghe rằng lúc cuồi thang 7 đầu tháng 8 là lúc mưa ngâu, thời gian của sự trở lai, gặp nhau, tình yêu trỗi dậy sau bao ngày cách trở Kỉ niệm về mối tình trong tôi cũng thế, đó là một mối tình mới đây thôi, nhưng thật đẹp. Nó cũng gắn liền với mưa, cũng thật lãng mạn. Nhưng cũng như những cơn mưa tháng 7, tháng 8, nó ào đến, nhanh chóng, vồn vã, ào ạt nhưng vẫn dịu dàng; và thấm lâu, cũng vì giống với cơn mưa ngâu, mưa phùn ...
Tháng 7 mưa ngâu

Mẹ bảo rằng mưa ngâu là trời khóc
Khi Ngưu Lang và Chúc Nữ gặp nhau
Ba trăm sáu mươi năm ngày cách biệt
Sông Ngân Hà vốn rất rộng rất sâu.

Đã bao giờ em hỏi từ đâu
Những hạt mưa, mưa ngâu tháng bảy
Nước mắt nhà trời sao mênh mông đến vậy
Suốt đêm ngày như than trách, oán hờn

Đã bao giờ bước dưới trận mưa tuôn
Em ngỡ ngàng: nước mưa sao mặn chát
Có phải chăng giọt nước mắt chàng khờ
Đang khóc than mối tình đầu tan nát

Nước mắt nhà trời tháng bảy mưa Ngâu
Hay nước mắt người mối tình đầu tan nát
Khóc bao nhiêu sông Ngân Hà vẫn sâu
Buồn bao nhiêu người vẫn đi hướng khác

Nước mắt gặp mặt hay nước mắt chia xa
Vừa dai giẳng, vừa tái tê, buốt lạnh
Nước mắt nhà trời hay nước mắt chàng Ngưu
Vừa chát chua, vừa xót xa, đắng mặn.

Thứ Tư, 20 tháng 8, 2008

Tình yêu nào phải trò chơi


Giữa cái thế giới muôn màu,muôn vẻ này người ta vẫn thường nhắc đến hai từ "tình yêu" như một điều kỳ diệu.Tình yêu có sức mạnh như thế nào chắc ai cũng hiểu được.

Tình yêu khiến người ta chết đi sống lại . Tình yêu khiến người ta bất chấp mọi thứ thậm chí là cái chết.Tình yêu khiến một kẻ tội đồ có thể hoàn lương và tình yêu cũng có thể khiến một người hiền lành trở nên tàn bạo...tình yêu,phức tạp quá phải không?Ai cũng hỏi tình yêu là gì? Nhưng có mấy ai thấu hiểu để trả lời một cách trọn vẹn nhất.Và tôi cũng thường nghe câu nói rằng tình yêu không phải là trò chơi,xin đừng đùa giỡn.Vậy mà,ở đâu đấy quanh tôi,cái trò chơi tình yêu đó,nó cứ diễn ra như cuộc sống phải có và nó thực như đời vậy.

Nhìn những cặp tình nhân yêu thương nhau,tôi cảm thấy trên thế gian này chẳng có gì đẹp bằng tình yêu.Nhưng mặt trái của nó,không phải một ít thời gian mình mới hiểu được.Mong rằng,trên cuộc đời này con người biết sống tốt hơn,biết trân quý cái gọi là tình yêu vĩnh cửu.Chỉ một số con sâu làm sầu cả nồi canh,nhưng tôi biết trên đời này vẫn còn tình yêu đích thực mặc dù ....thật khó tìm .. nhung toi hy vong la toi se tim duoc ... nguoi do la ..

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2008

"Olympic " Trông người lại ngẫm đến ta ..Từ đêm kỳ ảo của Trung Hoa đến nỗi lo ...



- Cuốn cổ thư mở ra và mở ra mãi mãi. Hay có thể gọi đó là sách. Sách mở ra và mở ra mãi mãi. Người Trung Hoa mà đại diện ưu tú của họ là đạo diễn Trương Nghệ Mưu đã gửi tới toàn thế giới một thông điệp. Nội dung bản thông điệp đó là : Sách (văn hóa) là nền tảng duy nhất dẫn đường cho nhân loại.

Cảnh đốt ngọn lửa Olympic Bắc Kinh thật giản dị nhưng thật kỳ vĩ. Một vận động viên cầm ngọn đuốc chạy dưới mặt trời. Vận động viên kia là một con người nhưng đó cũng là toàn bộ nhân loại. Cuốn cổ thư (sách) mở ra và dẫn đường cho nhân loại. Không có văn hóa, con người không tìm được lối đi, không tới được ánh sáng.
Dân tộc Trung Hoa cũng như mọi dân tộc khác trên thế giới đã phải đi qua biết bao thăng trầm của lịch sử. Nhưng cái duy nhất có ý nghĩa còn lại với thế gian này chỉ là văn hóa. Chính vì thế mà Trương Nghệ Mưu thay mặt dân tộc Trung Hoa nói với thế giới về dân tộc mình là nói về nền văn hóa vĩ đại và đặc sắc của họ.

Trên nền tảng là cuốn cổ thư (văn hóa) những điều kỳ vĩ của nhân loại được sinh ra. Chúng ta không tìm thấy ở đó sự hận thù, không tìm thấy ở đó những cuộc chinh chiến, không tìm thấy ở đó máu chảy, không tìm thấy ở đó người thắng kẻ thua… Chúng ta chỉ tìm thấy ở đó sự kỳ vĩ của trí tuệ con người và chủ nghĩa nhân văn cao cả.

Tôi không còn cách nào khác là gọi đêm khai mạc Olympic Bắc kinh là Đêm kỳ ảo Trung Hoa. Với tư duy ấy và với tư tưởng ấy, dân tộc Trung Hoa sẽ làm được những điều trong tương lai mà chúng ta không tưởng tượng hết được. Sau những giây phút kinh ngạc, xúc động và kính phục đối với đêm khai mạc Olympic Bắc Kinh, tôi bắt đầu nghĩ về dân tộc mình với một việc rất cụ thể: lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long sắp tới của chúng ta.
Tôi có cơ sở để tin rằng chúng ta sẽ không làm được một lễ khai mạc cho kỷ niệm 1000 năm Thăng Long đúng với tầm cỡ và ý nghĩa của sự kiện trọng đại này. Chúng ta phải thừa nhận mình còn rất kém cỏi và vụng về. Trong nhiều năm gần đây, chúng ta đã chứng kiến rất nhiều đêm khai mạc các lễ hội diễn ra trong nước và chúng ta thất vọng. Tôi luôn luôn cảm thấy các đạo diễn hay tổng đạo diễn của những đêm khai mạc lễ hội hay đêm khai mạc các sự kiện lớn diễn ra trên đất nước ta rất lúng túng và không biết phải làm gì.
Những đêm khai mạc như thế, chúng ta luôn luôn bị rơi vào một trong hai “bi kịch” chính sau đây:

Một: Biến đêm khai mạc thành một sân khấu hội diễn quần chúng. Chúng ta thường cho diễn viên đóng những Anh hùng dân tộc đi đi lại lại, nói nói cười cười. Chúng ta tưởng như thế là tôn vinh các Anh hùng dân tộc. Nhưng hiệu quả hầu như ngược lại. Rồi xen vào đó là những màn minh họa các thời kỳ xây dựng, lao động và chiến đấu của địa phương đó hoặc là của cả dân tộc. Có những đêm khai mạc như thế còn kèm theo một lời bình dài như không thể kết thúc. Người viết lời bình như sợ tất cả những ai theo dõi không hiểu được cái gì đang diễn ra trước mắt họ nên viết như tường thuật vụ án. Đêm khai mạc Olympic Bắc Kinh hầu như không có một lời bình nào. Nhưng người Trung Hoa đã nói tất cả những gì cần nói về dân tộc họ và về thế giới này một cách giản dị nhưng vô cùng sâu sắc và kỳ vĩ.

Hai: Biến đêm khai mạc thành một cuộc tiểu diễu hành. Những lễ khai mạc như thế làm cho những người thường xuyên phải đi dự sợ đến “bạc tóc”. Cuộc nào cũng giống cuộc nào. Một trong những màn diễn sáo mòn và gây mệt mỏi nhất là màn biểu diễn trống. Nếu chỉ một lần và ở một lúc nào đó thì được. Nhưng lần nào cũng thấy trống. Cứ như Việt Nam là nơi sản sinh ra trống và duy nhất biết đánh trống. Rồi nơi nào thuộc vùng biển thì phải có thuyền có cá, nơi nào vùng núi thì phải có cồng chiêng hay rượu cần. Rồi thì nông dân xuất hiện, công nhân xuất hiện, bộ đội xuất hiện, công an xuất hiện, trí thức xuất hiện, văn nghệ sỹ xuất hiện… nghĩa là có lực lượng nào thì lực lượng đó phải xuất hiện. Chẳng lẽ Trung Quốc hay tất cả những nước khác không có những lực lượng kia và những nghề kia mà chỉ Việt Nam có?

Tôi biết khi chuẩn bị cho SEA Games tổ chức ở Việt Nam, người ta muốn có một slogan cho Ngày hội thể thao lớn nhất khu vực. Một giáo sư Malaysia, người vốn là kiến trúc sư trưởng của lễ khai mạc SEA Games tổ chức ở đất nước này đã đến Việt Nam và được hỏi về nội dung slogan đó đã viết hai chữ tiếng Anh: WE CAN (chúng tôi có thể). Lúc đó, thế giới và đặc biệt là khu vực đang muốn biết Việt Nam có khả năng tổ chức các sự kiện lớn của khu vực hay không. Nhưng người ta đã không chấp nhận hai chữ đó. Cuối cùng họ quyết định một slogan dài dằng dặc với đủ các nội dung mà đến giờ không ai nhớ nổi.

Nếu với tư duy như vậy thì đêm khai mạc Olympic Bắc Kinh sẽ phải diễn ra khoảng 40 giờ mới gọi là tạm đủ. Bởi họ phải cho thế giới thấy Đường Tăng đi Tây Trúc lấy kinh, thấy Tần Thủy Hoàng chống lại hung nô và xây Vạn Lý trường thành, thấy Khổng Tử viết sách, thấy Kinh Kha hành thích Tần Vương, thấy Lý Bạch làm thơ, thấy Triều đại Thịnh Đường, thấy sự kỳ diệu của gốm sứ Trung Hoa, thấy Hoa Đà bốc thuốc, thấy La Quán Trung viết Tam Quốc diễn nghĩa, thấy Lỗ Tấn viết AQ chính truyện, thấy người Trung Quốc chống Nhật, thấy cuộc cách mạng bốn hiện đại hóa, thấy cách mạng văn hóa, thấy việc tiễu trừ bè lũ bốn tên, thấy Mao Trạch Đông cầm trước tác bìa đỏ giơ lên vẫy mọi người, thấy các dân tộc đặc sắc của Trung Quốc múa điệu múa của mình, thấy gấu trúc, thấy việc phóng con tàu vũ trụ, thấy quân đội hùng mạnh và hiện đại…
Chắc chắn Hà Nội sẽ bỏ ra không ít tiền cho lễ khai mạc kỷ niệm 1000 năm Thăng Long. Mà bỏ tiền cho sự kiện ấy là rất xứng đáng. Một trận đấu với độ tuyển Olympic Brazil mà chúng ta còn dám bỏ ra mười tỷ cơ mà. Biết đâu cụ Lý Công Uẩn lại được một diễn viên chèo ăn mặc xanh đỏ bước ra chào mọi người và đọc Chiếu dời đô. Biết đâu những gì thuộc văn hóa và lịch sử của Hà Tây giờ đã thuộc Hà Nội cũng phải được xuất hiện. Thế thì phải có cuộc chiến của Sơn Tinh chống Thủy Tinh. Thế thì phải có cuộc diễu hành của các làng nghề Hà Tây. Thế thì phải có lụa Hà Đông phấp phới bay. Biết đâu chẳng có cảnh các chiến sỹ ôm bom ba càng lao vào xe tăng Pháp. Biết đâu lại chẳng có những đoàn quân tiến về Hà Nội năm 1954. Biết đâu lại chẳng có 12 ngày đêm chiến thắng B52 Mỹ vv…


Tôi nói vậy vì tôi thấy chúng ta đã và đang làm như vậy. Đấy là cách tư duy của chúng ta, một lối tư duy cũ mèm và rất bảo thủ. Sẽ có người nói tại sao tôi lại so sánh Việt Nam với Trung Quốc. Nước họ đông người lắm của thì họ làm được thế. Chúng ta còn ngèo thì “liệu cơm gắp mắm” chứ. Nói vậy là ngụy biện. Việc nào đáng tiêu tiền thì tiêu không tiếc. Nhưng chúng ta đã tiêu quá nhiều tiền cho những việc không đáng và tiêu quá nhiều tiền cho những việc nhạt nhẽo.

Trong bài viết này, tôi không so sánh số tiền đêm khai mạc Olympic Bắc Kinh bỏ ra và không so sánh tầm cỡ của sự kiện đó, tôi chỉ nói về lối tư duy của chúng ta. Tôi chỉ xin lấy một ví dụ nhỏ: chúng ta có rất nhiều thị xã, thế là mỗi một thị xã trở thành thành phố chúng ta lại đổ tiền vào để làm lễ lên thành phố. Tôi không thể nào tìm được cho dù chỉ một lý do để lý giải việc truyền hình trực tiếp lễ ăn mừng thị xã lên thành phố là thiết thực, là ý nghĩa. Và chương trình truyền hình trực tiếp thị xã lên thành phố là chương trình truyền hình nhạt nhất trên thế giới. Để làm tất cả những gì liên quan đến việc thị xã lên thành phố người ta phải bỏ ra không ít tiền. Trong khi đó, ở cái thị xã ấy không có được một khu vui chơi cho trẻ con ra hồn, không có được một cái nhà văn hóa ra hồn…

Hãy rũ bỏ ngay quan niệm dân tộc nào đông người và lắm tiền mới làm được những việc hay và những điều có ý nghĩa. Đâu cứ phải nơi đông người thì văn hóa hơn chốn ít người. Tất cả phụ thuộc vào trí tuệ, óc sáng tạo, tình yêu và lòng tự trọng dân tộc ở trong mỗi con người công dân của dân tộc ấy.

Lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long là một sự kiện trọng đại không chỉ của người Hà Nội mà là của người dân trong cả nước. Không biết những người tổ chức sự kiện trọng đại này đã có một kịch bản kỹ lưỡng cho toàn bộ những ngày kỷ niệm 1000 năm Thăng Long nói chung và đêm khai mạc của lễ kỷ niệm này chưa? Xin ai đó làm kịch bản cho đêm khai mạc đó đừng nghĩ đến màn đánh trống, đừng nghĩ đến việc chọn một diễn viên Chèo hay Tuồng sắm vai Lý Công Uẩn tham gia diễu hành, đừng tái hiện cảnh chiến đấu chống B52, đừng bắt các lực lượng nhân dân thủ đô xuất hiện đầy đủ với lời thuyết minh là một bản thống kê thành tích dài hơn cả chiều dài sông Hồng…

Hãy nghĩ đến nền tảng văn hóa của Thăng Long và hãy để con người Việt Nam bay lên lộng lẫy và huyền ảo với những giấc mơ vĩnh hằng của họ từ mảnh đất thiêng liêng và huyền ảo này. Đêm khai mạc lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long cho dù chúng ta làm ở quy mô hay hình thức nào cũng sẽ cho thấy khả năng tư duy, khả năng sáng tạo và giấc mơ mang tính nhân loại của dân tộc chúng ta.

Tôi là một trong hàng triệu người Việt Nam đợi chờ ngày ấy. Và tôi cũng như hàng triệu người Việt Nam mang một nỗi lo về ngày ấy. Bởi hiện thực của những gì chúng tôi đã chứng kiến trong quá khứ không làm cho chúng tôi tự tin.

Đám cưới Mr,Tuấn

Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2008


"Tôi sẵn sàng sút bạn ra khỏi thế giới của tôi nếu bạn chỉ được có thế"



Tôi chẳng biết bạn từ đâu mò tới, lò dò đi vào blog của tôi, add nó với dòng chữ:

"Mình đã xem qua profile của bạn. Rất ấn tượng! Mình muốn kết bạn với bạn để tiện cập nhật những thông tin thú vị của nhau.
Thân,"

Rồi tót ngay về nhà mình, chờ đợi việc tôi và bạn sẽ trở thành bạn của nhau, hoặc chí ít cũng là tôi qua bên đó chào hỏi bạn

Đáng lẽ tôi đã quăng mail của bạn vào sọt rác, nhưng tôi chưa bao giờ làm thế, vì tôi nghĩ có lẽ bạn đã một lần vào xem profile của tôi, và cảm thấy thú vị thật... và tôi đã đồng ý add bạn vào Friend List.

Tôi chẳng cần biết bạn là người thế nào? Nhưng tôi không đồng ý bạn đi vào Vương quốc của tôi bỏ lại dòng chữ dường như đã được mặc định sẵn, Xong rồi bạn quắp đít đi cứ như là đang ban ơn cho tôi sự ghé thăm tẻ nhạt đó vậy. Rất tiếc là tôi chỉ nhếch mép cười đểu trước việc làm của bạn, và tôi đánh giá rất thấp điều đó.
Đáng lẽ lúc đó tôi đã bỏ mặc cái nick name lạ vào nhà tôi,nhưng tôi cũng lót tót sang xem bạn là ai, profile như thế nào, và có trong Friendlist tôi chưa...mà lại nhạt nhếch đến thế!
Đáng lẽ lúc tôi nhận mail (private) của bạn với câu hỏi ngớ ngẩn " Bạn là nam hay nữ vậy? bao nhiêu tuổi? Ở đâu?" tôi đã đá bạn thật sự ra khỏi Friend List của tôi vì trên Profile của tôi ghi rõ ràng nam hay nữ bao tuổi, đang ở đâu... tôi tự hỏi bạn vào profile của tôi xem cái gì? và lí do gì bạn add Blog của tôi..., nhưng tôi vẫn reply lại một cách lịch sự là trên Profile của tôi đã ghi đầy đủ, và chờ bạn lời giải thích !
Bạn lấy lý do mình là người bận bịu? Để tôi nói cho bạn nghe thế này nhé: Không phải chỉ riêng mình bạn bận đâu, tất cả chúng ta đều có 24 giờ mỗi ngày để dành thời gian cho công việc, học tập (nếu có thể). Tuỳ từng mức độ và tính chất công việc khác nhau nên mức độ dành thời gian để quan tâm đến bạn bè cũng sẽ khác nhau. Dù vậy, nếu bạn đã có thời gian lập ra blog và đi add để kết bạn, có nghĩa là bạn vẫn có thể bỏ thời gian ra để hỏi thăm và chia sẻ tâm sự với những người xung quanh. Không ai bắt bạn phải ngày nào cũng nhảy bổ sang hỏi thăm và chúc tụng họ cả. Chỉ là thỉnh thoảng, bạn hãy ghé thăm, quan tâm xem bạn bè mình dạo này thế nào thôi. Nếu chỉ có việc ấy mà bạn cũng không làm được, thì tôi quả thật cũng chẳng luyến tiếc một người ích kỷ như bạn làm gì cả. Bởi bạn có hiểu gì về tôi đâu, tôi và bạn chẳng có gì để nói với nhau cả.
Bạn gửi tin nhắn đồng loạt cho một đống các blogger trong friend list và kêu gọi họ qua comment và viết testimonial cho bạn. Sao bạn vô duyên thế, bạn dốt thật hay là vô tâm mà không hiểu một điều rất đơn giản rằng sẽ chẳng có ai rỗi hơi đi comment cho bạn nếu bạn chẳng comment cho họ. Bạn không hiểu chính xác ý nghĩa của hai từ comment không phải nhằm mục đích tăng vews, không nhằm mục đích nói rằng bạn được nhiều người quan tâm và để ý đến. Comment là vấn đề rất tế nhị thể hiện tình cảm và sự quan tâm đặc biệt tới nhau, là thông điệp để gửi gắm vào nhau những giá trị tinh thần rất lớn, có thể trao đổi và học hỏi lẫn nhau rất nhiều về cuộc sống chứ không đơn thuần chỉ là những lời đùa cợt, tán tỉnh, tuyên dương nhau . Tình bạn không bao giờ là ảo đến nếu bạn biết sống thật lòng, biết quan tâm, chia sẻ và cởi mở. Còn viết Testimonial ư? Bạn thật ích kỷ khi chỉ thích người khác viết cho mình, sao bạn không đi mà làm việc đó trước?
Tôi không biết bạn là ai, ... vì tôi không quan tâm tới bạn, người chẳng có dây mơ rễ má gì với tôi, bạn vào Blog tôi, bung một câu miệt thị tôi.... Ngay lúc đó tôi đã đá bạn ra khỏi thế giới của tôi ... bạn là gì? bạn biết gì về tôi, bạn biết gì về thế giới của tôi? cuộc sống của tôi, bạn bè của tôi? BẠn có tư cách gì miệt thị chê bay tôi?
"Những kẻ vô tình add vào Friendlist nhưng thực ra là không phải… Những người chẳng bao giờ thấy hỏi thăm, bỗng dưng xuất hiện và nói tầm xàm, nói nhảm…
Không còn ai để mà gây gỗ, nên tự về nhà mình ngâm nga bài hát con cá con cò nói xỏ nói xiên..
Người ta nói “Có hoạn nạn mới hiểu lòng nhau” quả thật chẳng sai chút nào!! Khi vui thì bạn cùng hoà vào, cùng túm tụm để gọi là “chia vui”!! Đến lúc có chuyện, bạn lại hùa theo. Gió chiều nào xuôi chiều ấy, bạn nhỉ?
Blog tôi rất nhiều bài sưu tầm, vì tôi tâm đắc với nó và tôi đặt Tag sưu tầm và để nguồn nếu như tôi biết rõ source vì có rất nhiều bài tôi sưu tầm từ khi tôi bé xíu, lúc ấy thì tôi không biết đến vấn đề nguồn cội cả, nếu ai có thể đồng cảm với tôi cảm ơn còn không thì thôi, tôi không quan tâm bài viết của tôi sẽ được hay mất cái gì? BẠn không đọc thì thôi, tôi không cần bạn comment chỉ vỏn vẹn ":D" hay ";))" ... bạn chế giễu tôi ư?
Bạn có óc thẩm mĩ "tồi tệ", tôi nói thế vì Theme của tôi thế nào thì mặc tôi, bạn góp ý cũng được, tôi chấp nhận, thế mà bạn đâu có góp ý, bạn buông một lời chê bai "chói tai, gay mắt"
"Cái màu theme này sáng quá, tôi không ưa màu đỏ, bạn đổi cái khác đi"...và chính những câu nói sỗ sàng đó khiến bạn bị mất điểm ngay từ vòng gửi xe. Mỗi người chúng ta đều có một gu thẩm mỹ và sở thích khác nhau. Chưa nói đến chuyện bạn chẳng có tư cách gì để ra lệnh hay yêu cầu người khác đổi theme, đổi avata thì riêng cái khoản bạn trịch thượng, cho rằng ta đây sành điệu cũng đủ để tôi đánh giá bạn chẳng ra gì rồi."
Tôi chẳng cần bạn qua blog tôi, comment một câu chỉ có trời hiểu, đất hiểu, bạn hiểu còn lại tôi và bạn bè tôi chẳng ai hiểu. Bạn xấn sổ vào bóc tem cái entry tôi tâm đắc và dành cho nó những tình cảm cao đẹp khi viết về một người quan trọng, rồi bạn cười haha và bỏ về. Hay bạn chẳng cần đọc một dòng nào trong cái tâm sự rất chân thành của tôi, chẳng cần chia sẻ, mà nhảy ngay xuống dưới comment một câu lạc chủ đề, hoặc khen những lời không đúng với thời điểm và tâm trạng của chủ nhân. Bạn vô tình làm cho người khác phải phật ý khi dè bỉu cái vấn đề họ cho rằng đáng học hỏi, nếu bạn làm thế với tôi, tôi chẳng ngại ngần gì mà không đốp thẳng vào mặt bạn những lời không hoa mỹ và đá văng cái com của bạn ngay lập tức.
Rất dễ dàng để đánh giá blog của bạn có chất lượng hay không, đánh giá con người bạn thế nào, và cũng chẳng cần phải nuối tiếc khi mất đi một người như bạn cả. Người như bạn thì chỉ thích hợp với những người giống bạn mà thôi, xin lỗi người ấy không bao giờ là tôi.

Blog của tôi là nơi tôi chăm chút nhiều thứ, do đó tôi không cho phép bất kì ai vào làm "bẩn" Blog tôi, dù page view chẳng bao nhiêu, dù ít ai biết đến, tôi chỉ viết cho tôi và cho những ai là bạn bè thật sự của tôi đọc.



VÀ vì thế tôi đã đá bạn ra khỏi ngay từ vòng gửi xe để vào nhà tôi đấy bạn ạ!

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2008

Rừng luồng vn





Giàu và nghèo

Con nhà nào thì khi sinh ra cũng giống nhau, không tóc, không răng, không khác nhau gì cả.

Lớn lên một chút con nhà giàu có nhiều bánh kẹo hơn để ăn, nhiều quần áo hơn để mặc, nhiều đồ chơi hơn để chơi. Sáng ngủ dậy đã vài loại sữa đang chờ đón con nhà giàu, còn con nhà nghèo thì tuần 1 quả trứng vịt lộn, vài ngày một hộp sữa vinamilk. Nhưng con nhà nghèo vẫn sống, vẫn khỏe chả thua gì còn nhà giàu.
Con nhà giàu đứng tần ngần trước hàng đồ chơi, giữa đống màu sắc, hình thù hỗn độn, chọn chọn và chọn vài bộ. Con nhà nghèo đứng tần ngần trước đồng đồ chơi, đôi khi ra về tay không. Đôi khi nhặt một con ngựa nhỏ bằng nhựa rẻ tiền, màu trắng nhạt, hay một khối rubic, lắm sắc nhiều màu, chơi quanh năm suốt tháng.

Càng lớn con nhà giàu và con nhà nghèo càng khác nhau. Con nhà giàu có nhiều thứ để chọn hơn như quần áo, giày dép, phụ kiện, xe cộ, điện thoại, máy tính, nước hoa. Con nhà nghèo không có nhiều như thế, chỉ lựa chọn những gì thật cần thiết cho mình như đôi xăng đan màu nhàn nhạt đi cả mùa mưa mùa nắng.

Nhưng có phải càng có nhiều sự lựa chọn càng hay không?

Khi mà con nhà giàu đôi khi cảm thấy bực mình, nhiều lúc cảm thấy chán nản vì sự lựa chọn của mình. Thấy cái này hay, cái kia đẹp, nhưng chỉ được vài ngày. Lại chán, lại muốn đi tìm cái mới, tìm một sự lựa chọn hoàn hảo hơn. Con nhà giàu chẳng vứt cái cũ đi, chẳng cho đi, cứ giữ lại, và nèn thêm cả những cái mới vào cái tủ của mình. Để rồi có những khi đứng trước cái tủ, lại tần ngần chẳng biết chọn cái gì cho mình?

Còn con nhà nghèo, không nhiều sự lựa chọn, nên cái gì đã chọn là thực sự cần thiết, là thực sự hài lòng, là sự lựa chọn hoàn hảo.

Cuộc đời vẫn thế, có quá nhiều sự lựa chọn thì càng khó lựa cho mình phù hợp, cái cần thiết. Cứ mãi đuổi theo sự lựa chọn hoàn hảo, mà không biết rằng, sự lựa chọn hoàn hảo là không phải lựa chọn.

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2008

gì Ninh em tài


Thử ngẫm xem có đúng không nhé!


Có những blogs , mình đọc , nhưng chẳng bao giờ comment
Có những blogs , mình comment , nhưng chẳng bao giờ đọc ?
Có những người , mình yêu họ biết bao nhiêu , nhưng chẳng bao giờ dám nói...

Lại có những người , mình chưa một lần gặp mặt, chưa một lần tiếp xúc
Vậy mà đối với họ , mình lại luôn " tự tin nói lời yêu thương "
flirt , ... cứ như là một thói quen " chẳng mất gì "

...mình được gì nhỉ?

Trên thế giới "ảo" này , bao nhiêu người quan tâm mình "thật" ?
Khi mà thậm chí , ngoài thế giới thật kia...
cuộc sống của mình
Còn biết bao điều là "ảo" cơ mà

gì học cùng em hải ở vườn táo nhà bác đoàn

bạn lớp Y của em hải

BẠN LỚP




Nỗi sợ !

Có khi nào ta tự hỏi, từ bao giờ con người bắt đầu biết sợ hãi, và khi nào thì thôi không sợ nữa?

21 Moon

Còn nhỏ... ta sợ tiếng động, sợ người lạ, sợ bóng tối, sợ đau.

Lớn hơn chút nữa, ta chuyển sang sợ ma, sợ bị bỏ rơi, sợ phạt đòn.

Thành người lớn rồi, nỗi sợ không vì thế mà bớt đi. Thật nực cười, con người ta càng lớn khôn càng sợ nhiều thứ...

Người yếu đuối sợ sự thiếu thốn, sợ cô đơn, sợ thất bại, bị chà đạp xem thường.

Kẻ mạnh bạo sợ có người khác mạnh hơn mình, sợ bị cô lập, sợ một ngày không còn ai sợ mình nữa.

Người tốt sợ bị lợi dụng, sợ vấp ngã, sợ tổn thương. Kẻ xấu sợ bị quả báo, sợ sự thật, sợ cả những điều tốt đẹp...

Khi ta yêu thương một người nào đó, những tưởng tình yêu ấy có thể giúp ta mạnh mẽ tự tin chiến thắng mọi nỗi sợ hãi. Nhưng đôi khi bên người ấy, có những nỗi sợ ngấm ngầm gặm nhấm tim ta. Ta sợ sự chia rẽ, đổ vỡ và tổn thương... Ta cũng sợ làm người ta yêu lo lắng, đau khổ.
Có người bảo, nếu không làm gì sai thì sẽ không phải sợ. Thế thì, tại sao?

Nỗi sợ đáng ghét kia! Làm thế nào để ta không bị ám ảnh nữa? Để mỗi sáng thức dậy ta mỉm cười đón nhận tất cả những sự kiện xảy đến trong ngày không chút ưu tư lo lắng. Để mỗi tối trước khi đi ngủ ta chẳng chút hoài nghi ái ngại về bản thân mình. Làm sao, để xua đi nỗi sợ?

Tự nhiên thèm được như ngày còn bé thơ cuộn mình trong chăn ấm, khi tiếng sét vang lên có giật mình khóc thét thì chỉ cần bàn tay vỗ về của mẹ, giọng nói ấm trầm của cha là nỗi sợ hãi tột đỉnh chợt tan đi như gió thoảng. Ta lại ngủ yên trong niềm tin tưởng tuyệt đối rằng bên mình luôn có vòng tay bảo bọc đầy tình yêu thương của cha mẹ, tình yêu thương vô điều kiện và mãi mãi...

Để nỗi sợ, tan biến đi..

Mãi mãi...

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN




Bố cùng các bác trong lần kỷ niệm Anh Hùng Lực Lượng Vũ Trang Nhân Dân

kỷ niệm thăm lăng bác



Tự an ủi mình rằng: Ðừng tuyệt vọng vì cuộc đời ko chỉ có niềm đau mà sẽ sản sinh cả những hạnh phúc, rằng cuộc đời hồn nhiên đôn hậu vẫn luôn luôn cho ta những ngày vui khác. Những ngày vui của đời thì thênh thang vô tận. Hết cuộc tuyệt vọng này đến một cuộc tuyệt vọng khác biết đâu cũng là một niềm vui. Một niềm vui dù không có thật thì cũng đủ an ủi trong phút chốc.

Được sống là một niềm an ủi vô bờ bến. Cuộc sống chỉ cho ta mà không cần lấy bớt đi. Cuộc sống cho ta tất cả và mỉm cười khi thấy ta dại dột. Con người sinh ra vốn bất toàn và để làm những điều lầm lỗi. Nó đẹp vì bất toàn. Nó đáng yêu vì nó luôn luôn lầm lỗi. Vậy thì cứ yêu mà đừng tuyệt vọng. Hết cuộc tình này sẽ có một cuộc tình khác. Không có ai lang chạ. Không có ai phản bội ai. Có thứ tình này có thứ tình nọ. Có tội lỗi và có thiên thần. Ðừng khen chê, bôi bác, thẩm định. Ðược yêu hay bị từ chối cũng là số phận của đời. Mà đời thì rộng quá không yêu được chốn này thì yêu nơi khác. Còn yêu thì còn sống. Còn được yêu thì còn sống dài lâu.

Không bao giờ có điều gì tuyệt đối. Và như thế phải có một đêm giao thừa nào đó phải có người yêu. Có những đêm không phải giao thừa mà vẫn có người yêu. Những đêm như thế ta cứ xem như là đêm giao thừa vậy.

Ðời không có lỗi với ai, chỉ có ta có lỗi với đời, vậy thì than thân trách phận mà làm gì. Ðêm giao thừa không có người yêu thì buồn lắm nhưng cũng không vì thế mà chết được. Những lễ lạc đi qua đời người mà thiếu vắng hồng nhan thì vẫn có thể vui nhưng là một niềm vui không trọn vẹn, nó như một khúc hát dở dang, một mùa thu không có lá vàng, một mùa hè không có nắng hay một đêm đông không giá rét.

Người ta có thể vui chơi, đàn đúm, quây quần một đời nhưng vẫn cứ lạc loài lẻ loi một chốc. Một chốc mà là tất cả. Cuộc đời sắm ra cái sự yêu thương nhức nhối này làm tình làm tội biết bao nhiêu thân phận con người. Yêu cuộc đời và muốn ở lại mãi mãi. Vì sao không cho ở lại. Trái đất quá chật và vì vậy phải có kẻ ở người đi. Buồn lắm mà không thể than phiền với ai cả.

Ta có bao nhiêu tuổi thì sẽ có bấy nhiêu đêm giao thừa. Tờ lịch cuối cùng bóc ra và tự dưng thấy trơ trọi một nỗi buồn vu vơ. Nỗi buồn của một người thấy mùa xuân thuộc về kẻ khác ...

tập thể lớp của em hải

chụp ở vườn táo

gì học chú minh và em hải

Ba anh em nhà Hùng và em nhỏ con nhà chú


Và nếu được sinh ra một lần nữa, Tôi sẽ vẫn muốn được làm chính Tôi, là con của Bố, của Mẹ và làm anh của hai đứa em dại khờ, bướng bỉnh...Và làm một cơn gió bên đời của ai đó...

Nếu được làm một tháng trong năm, tôi sẽ là tháng mười hai - ấm áp bên gia đình trong cái lạnh se sắt cuối năm và đón chào ngày lễ giáng sinh bên những ánh nến thơm thoang thoảng.

Nếu được làm một ngày trong tuần, tôi sẽ là Thứ Sáu. Làm việc hết mình để được ngủ vùi trong mệt mỏi nhưng thảnh thơi.

Nếu được làm một đồ vật, tôi sẽ là chuông gió – âm thầm cất giữ mọi cỗi cằn của thời gian, đợi một cơn gió thoáng qua sẽ cất lên những tiếng reo lạ lùng trong trẻo.

Nếu phải là một tội lỗi, tôi sẽ chọn nói dối. Bởi đôi khi ẩn sau nó là những sự ngạc nhiên vô cùng.

Nếu được làm một chất lỏng, tôi sẽ là nước mắt – của nỗi buồn và... của niềm vui.

Nếu được làm một thứ đồ, tôi sẽ là khăn len quàng cổ. Rất gần môi và gần trái tim.

Nếu được làm một loài hoa, tôi sẽ là hoa baby – loài hoa nhỏ bé, hoa tinh khiết như tâm hồn của những đứa trẻ nhưng mỏng manh và dễ vỡ.

Nếu được làm một mùa trong năm, tôi sẽ là mùa Đông. Vì một người Hà Nội.
Nếu được làm một màu sắc, tôi sẽ là màu hồng. Tôi sẽ nhìn cuộc sống này đáng yêu và thú vị hơn biết bao nhiêu!

Nếu được làm một âm thanh, tôi sẽ là tiếng dế - âm thanh gợi cả tuổi thơ về.

Nếu được làm một nguyên tố, tôi sẽ là Oxy – chỉ có oxy, và chẳng vì điều gì cả.

Nếu được làm một từ, tôi sẽ là Sleep. Giấc ngủ xoa dịu mọi nhọc nhằn và gìn giữ những giấc mơ sâu thẳm trong tâm hồn.
Nếu được làm một con số, tôi sẽ là số mười một – đôi khi hai người không bao giờ có thể hòa làm một, nhưng sẽ mãi mãi ở bên cạnh nhau chăm sóc, yêu thương.
Nếu được làm một thứ nhạc cụ, tôi sẽ là cây đàn violon – trong trẻo và yên bình.

Còn nếu được làm một nơi nào đó, tôi sẽ là biển. Vì một cánh buồm nào đó đã ra khơi...
Và nếu được sinh ra 1 lần nữa,Tôi sẽ vẫn muốn được làm chính Tôi, là con của Bố, của Mẹ và làm anh của hai đứa em dại khờ, bướng bỉnh...Và làm 1 cơn gió bên đời của ai đó....

em hải cùng bạn học

t/y đẹp bây giờ chỉ còn là kỷ niệm




Gia đình, tình yêu và sự nghiệp

Này em, nếu cho em gia đình, tình yêu và sự nghiệp em sẽ sắp xếp theo trật tự như thế nào?

Hero

Tình yêu lên trên à? Ừ! Tình yêu thật đẹp đúng không em? Con người sống trên đời mà không có tình yêu thì đúng là thật vô vị. M. Gorki từng nói: "Trên thế gian này chẳng có vị thần nào đẹp hơn thần Mặt trời, chẳng có ngọn lửa nào kỳ diệu hơn lửa tình yêu". Nhưng em ạ! Em có biết truyền thuyết Mỵ Châu - Trọng Thủy chưa?
Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu
Trái tim lầm chỗ đặt lên đầu
Nỏ thần cố ý trao tay giặc
Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu
Mỵ Châu đã đánh đổi gia đình và địa vị chỉ vì tình yêu. Để đến muôn đời người ta vẫn nhắc đến Mỵ Châu là một người con gái bất hiếu, bất trung. Em có dám không?

Em nói: Nhưng nếu em phải từ bỏ người mình yêu thì sẽ buồn khổ lắm? Và đầu óc em chỉ nghĩ đến cô ấy, anh ấy là đã không muốn làm gì và không làm được gì sao? Chị nói em nghe này! Tình yêu không phải là duy nhất và bố mẹ chỉ có một trên đời. Còn nữa, nếu em không có chỗ đứng trong xã hội thì liệu người em yêu có ở bên cạnh, yêu em nữa hay không? Cuộc sống bây giờ không còn "một túp lều tranh hai trái tim vàng" nữa đâu.

Em đổi sự nghiệp lên hàng đầu à? Ừ! Rất nhiều người đã đặt sự nghiệp lên trên giống như em đấy, nhất là con trai. Họ có thể tạm gác gia đình lại, gạt tình yêu sang một bên và dấn thân vào con đường lập nghiệp một cách không mệt mỏi. Họ lao vào làm việc, kiếm tiền. Trong họ luôn nung nấu một điều: "phải có danh gì với núi sông". Mặt khác, cũng bởi họ là trụ cột trong gia đình. Họ phải làm sao cho cái trụ đó luôn vững chắc.

Ngày nay, không chỉ con trai, mà con gái cũng khá nhiều người coi trọng sự nghiệp. Xã hội bỗng nhiên trở thành: Con trai thì mải mê với địa vị mà quên mất rằng mình còn bố mẹ, vợ con. Con gái thì đắm chìm với danh vọng mà quên mất mình đã quá tuổi để lập gia đình. Những ai có gia đình rồi thì quên mất thiên chức của người phụ nữ là dâu thảo, vợ hiền, người mẹ tốt. Tất cả phó mặc cho một nhân vật phụ có tên gọi là Osin. Tất nhiên, điều chị nói không phải là tất cả.

Giàu có - tốt thôi. Quyền cao, chức trọng - quá tốt. Nhưng em ạ! Khi em mải mê với việc tạo dựng "cơ đồ", có bao giờ em biết đấng sinh thành đầu đã bạc, răng đã long? Em có biết người vợ, người chồng của em rất muốn chia sẻ chuyện cơ quan, hàng xóm bình thường, muốn ăn chung với em dù chỉ là một bữa ít ỏi trong ngày? Còn các con em nữa. Em có biết chúng học hành ra sao, chúng thích gì và mong ước điều gì?

Ngay cả bạn bè em, thử đếm xem có bao nhiêu người bạn chơi với em chân thành. Em đang có địa vị, đang thật giàu có. Nhưng có bao giờ em nghĩ một ngày sẽ mất tất cả, chỉ còn bàn tay trắng. Khi đó, ai sẽ là người ở bên cạnh em? Ai sẽ là người để em ôm chặt lấy mà khóc một cách ngon lành như con trẻ? Ai sẽ là chỗ dựa cho em mỗi khi mỏi chân, chùn gối? Và cuối cùng ai sẽ là người nâng em dậy?

Vậy em đặt gia đình lên trên tất cả? Em sẽ có một gia đình hạnh phúc. Con cái ngoan ngoãn, học hành thành người và biết đối nhân xử thế. Nhưng em ạ! Để đạt được hai từ hạnh phúc cũng không phải là điều đơn giản.

Em có thể nghe theo sự sắp đặt của bố mẹ rằng: phải yêu cô này, phải lấy cô kia hoặc phải làm ngành này, việc nọ vì bố mẹ thích không? Em có thể huỷ một cuộc hẹn ký kết hợp đồng với khách hàng chỉ vì em đã hứa sẽ đưa các con đi chơi công viên chứ? OK! Cứ cho là em có thể đi. Khi đó, em sẽ là một người con có hiếu; người vợ đảm, người chồng lý tưởng và người bố, người mẹ mẫu mực.

Nhưng em này! Thế giới loài người là một cuộc chạy đua. Em phải chạy và phải chạy thật nhanh để bắt kịp họ. Em không thể dừng lại được đâu. Vì như thế, em sẽ thấy mình lạc lõng. Sẽ chẳng ai chờ em. Em sẽ trở nên tụt hậu. Em sẽ bị xã hội đào thải. Và khi đó, em làm gì để hạnh phúc được vẹn nguyên?

Trên đời này chẳng có ai hoàn hảo. Khi người ta có gia đình hạnh phúc, tình yêu lý tưởng và chỗ đứng vững chắc trong xã hội thì khi ấy chẳng có gì phải bàn cãi nữa, đó là thiên đường mà ai cũng mơ ước. Nhưng khi người ta phải chọn và sắp xếp làm sao cho hợp lý thì thật là khó. Nếu như để làm vui lòng gia đình thì em phải hy sinh tình yêu. Nếu như để giữ được tình yêu thì em phải hy sinh sự nghiệp. Và nếu như để sự nghiệp ngày càng vững chắc thì em lại xao nhãng gia đình và người yêu, người vợ của mình.

Thật rắc rối và khó khăn... Đặt cái nào lên trước, cái nào đứng sau? Đặt cái nào đứng trên và cái nào đứng dưới đây?

Em hỏi chị: Nếu là chị, chị sẽ sắp xếp như thế nào? Ừm! Nếu là chị, chị sẽ không đặt tình yêu lên trên, không đặt sự nghiệp lên đầu hay không đặt gia đình lên tất cả. Chị đặt chúng ngang hàng với nhau: Gia đình ở giữa, sự nghiệp bên phải và tình yêu bên trái; cố gắng để làm sao thật hài hoà vì chúa Jesus từng nói: "Thiên đường ở chính trong ta. Địa ngục cũng do lòng ta mà có".

Nếu không phải em, không phải tôi mà là các bạn, thì các bạn sẽ sắp xếp như thế nào?

Xóa không hết dấu vết một lần yêu


Đã có bao giờ bạn ngồi một mình nơi bãi biển vào một buổi chiều nghe gió biển lành lạnh lướt qua. Xây một lâu đài cát dẫu không đẹp nhưng cao thật cao, nhưng rồi mộ cơn sóng lớn đổ vào, lâu đài cát ấy vụn vỡ, và khi bạn nhìn cát hoà vào trong nước thấy lòng man mác buồn. Một cảm giác mất mác trôi chảy trong bạn. Chẳng biết làm gì, vốc từng nắm cát thả trôi qua từng kẽ tay... "trong tầm tay mà không giữ đựơc"...

Đã có bao giờ bạn ngồi một mình trước biển và một buổi tối vắng người. Nghe gió biển rì rào bên tay, nghe sóng biển thì thầm bờ cát... nghe hồn mình lên tiếng... "một mình đôi khi là một cái thú"...
Đã có bao giờ bạn chạy ngoài đường vào một buổi chiều thật buồn. Chẳng biết đi đâu, và cứ thế mà lang thang. Bất chợt mưa, bạn chẳng tìm chỗ tránh, bạn để từng giọt mưa rơi xuống tay mình, mặt mình, hoà vào cơn mưa … Hôm đó bạn về nhà, tối lại hâm hấp sốt mà vẫn thấy lòng thanh thản đến lạ kì…"tìm thấy chính mình"...

Đã có bao giờ trên những chuyến đi xa, vào buổi chiều khi hoàng hôn buông xuống, mây tím mây hồng giăng giăng ngang trời, còn mặt trời thì đỏ ửng, bạn thấy lòng mình chùng lại …
Đã có bao giờ bạn ngồi một mình trong một quán café thật vắng, bên tai vang vang một bản nhạc nhè nhẹ, thỉnh thoảng lại thả hồn đi đâu đâu…

Đã có bao giờ bạn đến một nơi nào đó như Đà Lạt… Tối, bạn khoác vào mình chiếc áo ấm cho đỡ lạnh rồi bắt đầu thả bộ dọc theo những con dốc dài. Hai tay bạn nhét vào túi áo (vì lạnh), rồi bước những bước chầm chậm, có khi lại ngẩng đầu lên nhìn trời

Đã có bao giờ, vào những hôm có việc phải dậy thật sớm, bạn chạy xe ngoài đường… Khi ngửa mặt nhìn lên trời bạn thấy bầu trời là những mảng màu nhợt nhạt lẫn lộn và vằn vện, không dưng bạn mường tượng đến những ký ức tưởng đã quên mất từ lâu…

Đã có khi nào, vào những buổi chiều sau một cơn mưa rào, bạn chạy xe một mình giữa những mọi người trên những con đường còn đọng nước, lòng chợt se lại vì nhớ đến một người…

Đã có bao giờ, bạn ngồi một mình trong phòng lúc nửa đêm, tắt hết đèn, uống café và nghe Jolie hay Don’t cry Joni… Thoảng, bạn lại bước ra trước ban công, nhìn những hàng dây leo trên rào, mắt buông xuống con hẻm đang nhận những ánh sáng hắt xuống từ đèn đường và nghĩ vẩn vơ…

Đã có bao giờ…bạn nhận ra được rằng có một thứđang từ từ rời khỏi tầm tay mình...

Nam hải lĩnh

Nếu Ngày Mai Đường Đời Vấp Ngã _ Xin Mẹ Hiền Thứ Lỗi Cho Con



lần mẹ và em ra bác chơi và đi thăm đền hùng
bác mai cùng mẹ và em hải và dung con cậu đức

Bông ở tân hòa bạn lớp 9



Blog cũng có thể nói là nơi để chúng ta thể hiện tình cảm của mình….Bạn có thể thấy ấm lòng mỗi khi bạn buồn có những dòng comment chia sẻ, an ủi bạn hay lúc bạn vui có người chung vui với bạn..Nếu bạn chỉ viết vào những trang nhật ký thì bạn chỉ có thể chia sẽ với chính bản thân mình…còn lúc bạn buồn thì chính bạn lại gặm nhắm cơn buồn phiền của bạn….
Tôi cảm thấy hay và rất đúng! Blog là nhật kí của tôi, khi viết vào giấy chỉ mỗi mình tôi đọc, và cứ mãi gặm nhắm nỗi buồn một mình rồi lại mang vào mình một nỗi trầm cảm.

Khi tôi viết Blog, những dòng comment, lời bình của những người bạn thân, rồi của cả những người chưa từng biết đến chia sẻ, khuyên nhủ, nói với tôi cần phải làm gì, tôi đã sai những gì... Những lời bình dí dỏm pha trò... làm tôi cảm thấy mình vơi đi nỗi buồn và lạc quan hơn....rồi đi tới những Blog ấy cùng chia sẽ lẫn nhau... Cũng từ những Blog ấy, tôi vô tình bắt gặp hình ảnh của chính mình ...,cũng nhờ đó tôi cảm nhận được nhiều hơn về cuộc sống này...

Tôi đọc được cấu nói của Solarbeam:"Tình bạn, dù là ảo cũng phải chân thành", trên một Blog, thấy thích và thật ý nghĩa...

Trước đây tôi chỉ coi TG ảo thì cũng chỉ là ảo, tình online chỉ là phù du ảo tưởng, những dòng tôi viết ra trên những Entry là thật lòng và tôi cũng không mong ai đọc được hay hiểu được... Ấy thế, có những lời comment chia sẽ rất chân thành, từ đó tôi có được những người bạn thật tốt, rất quan trọng.

Tôi trân trọng từng friend mà tôi có trong friend list, một số rất ít, nhưng hầu như tôi đều đi hết những Blog ấy vào mỗi tối...

Rồi thời gian, pagewiew tăng dần, số friend tăng dần... Tôi tự hỏi, bây giờ trong số friend list dày đặc của tôi, ai là những người bạn thật sự ? Thật lòng quan tâm đến tôi,đến những entry mà mỗi ngày tôi viết, và quan tâm đến cảm xúc của tôi? Hay chỉ là add nhau cho có, cho số friend tăng lên con số hàng trăm? Rồi spam nhau, póc tem,comment cho có khi Entry viết gì đều không đọc hết !

Thời nay, thông tin hiện đại, con người có thể kết nối với nhau rất xa qua Internet. Tôi chỉ buồn là trong số hơn 100 friend của tôi bây giờ có được 1/4 quan tâm đến tình cảm của tôi không? Tôi cũng tự biết với con số >100 này tôi không thể đi hết những Blog ấy được...

Nói Blog là mất thời gian, là xấu ư? Tôi không nghĩ là thế, thời gian ban đầu tôi tạo profile cho dễ nhìn là được. Qua Blog tôi học được và biết được rất nhiều thứ. Mỗi Blog là 1 phong cách riêng, thể hiện tính cách riêng, tôi không ngờ người bạn này của tôi lại yêu văn thơ và có tâm hồn lãng mạng như thế! Rồi người kia viết Blog dễ thương không ngờ! Rồi những thông tin trên Blog mấy thầy cô thông tin mà không biết khi nào tôi mới tìm thấy !

Lần đầu vào Blog tôi vỏn vẹn có không quá 10 người, và những người ấy là những người tôi hay vào xem profile và đọc Blog nhất...Có ai nghĩ rằng khi friend list tăng lên cũng có nghĩa là sự quan tâm dành cho những friend ban đầu giảm đi! Và hỏi rằng ai là người thật sự quan tâm tới mình cảm xúc của mình chứ không phải là cái trang Blog.....

Tôi không quan tâm Friend mới hay cũ, tôi quan tâm ai thật sự đồng cảm với tôi, với những gì tôi viết, và những ai đó cần lắng nghe một ý kiến nào đó, một sự chia sẽ nào đó....

Tôi hay lang thang trên rất nhiều Blog, nhưng không comment, chỉ đọc những Blog viết thật lòng, comment những bài viết tôi thấy đồng cảm, hứng thú...

Tình bạn dù thật hay ảo, đều muôn màu muôn vẻ... Nhưng câu nói "tình bạn dù thật hay ảo cũng phải chân thành" tôi nghĩ mình đã làm được một nữa... và luôn cố gắng để nó được trọn vẹn!

bạn cùng lớp và trường

hòa - ngọc - khoa - trương -hoan



Có người nói, cuộc sống là một quá trình tìm kiếm tình yêu, mỗi một người đều phải tìm thấy 3 người. Người thứ nhất là người mình yêu nhất, người thứ hai là người yêu mình nhất và người thứ ba là bạn đồng hành trong suốt cuộc đời .
Trước tiên mình sẽ gặp được người mình yêu nhất, sau đó hiểu được cảm giác yêu. Chỉ có hiểu được cảm giác bị yêu, mới có thể phát hiện ra người yêu mình nhất. Khi đã trải qua cảm giác yêu và bị yêu, mới có thể biết được mình cần điều gì, và cũng sẽ tìm thấy người thích hợp nhất trong suốt cuộc đời còn lại.
Thật đáng tiếc, trong cuộc sống thực tế hiện tại, cả ba người này thường không cùng một người, người bạn yêu nhất không chọn bạn, người yêu bạn nhất lại không phải người bạn yêu nhất, và người và người thích hợp không phải là người bạn yêu nhất, cũng không phải là người yêu bạn nhất, chỉ là người xuất hiện vào lúc thích hợp nhất.
Em sẽ là người thứ mấy trong cuộc sống của tôi? Không ai muốn thay đổi tình yêu của mình. Khi người ta yêu bạn, đó là lúc người ta thật sự yêu bạn. Nhưng khi người ta không yêu bạn thì cũng thật sự là không yêu bạn, người ta không thể giả vờ không yêu khi người ta đang yêu bạn, cũng như anh ta không thể giả vờ yêu khi không yêu bạn.
Khi một người không còn yêu mình muốn rời xa mình, mình cần hỏi lại bản thân có còn yêu người ta nữa không. Nếu bạn không còn yêu người ấy nữa thì xin đừng bao giờ vì lòng tự trọng mà không chịu rời xa người ấy. Nếu như bạn vẫn còn yêu người ấy, lẽ đương nhiên bạn sẽ hy vọng người ấy có được một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ, hy vọng người ấy được ở cùng người mình yêu, đừng bao giờ ngăn cản. Nếu bạn ngăn cản người ấy có được hạnh phúc thật sự của mình nghĩa là bạn không còn yêu người ta nữa, và nếu như bạn không còn yêu thì bạn lấy tư cách gì chỉ trích người ta bạc tình.
Yêu không phải là chiếm hữu. Bạn thích mặt trăng, không thể đem mặt trăng cất vào trong hộp, nhưng ánh sáng của mặt trăng lại có thể chiếu sáng vào tận trong phòng bạn. Cũng như bạn yêu một người, bạn vẫn có thể có được người ấy mà không cần chiếm hữu và khiến người yêu trở thành một hồi ức vĩnh hằng trong cuộc sống.
Nếu bạn thật sự yêu một người, phải yêu con người thực của người ta, yêu mặt tốt cùng yêu cả mặt xấu, yêu cái ưu điểm lẫn khuyết điểm, tuyệt đối không nên vì yêu người ta mà hy vọng người ta trở thành con người mình mong muốn, nếu người ta không được như ý bạn thì mình không còn yêu người ta nữa.
Yêu một người nào đó thật sự không nói ra được nguyên nhân vì sao yêu, bạn chỉ biết rằng, bất cứ lúc nào, tâm trạng tốt hay xấu thì bạn cũng đều mong muốn người ấy ở bên cạnh bạn, không một yêu cầu... Xa cách cũng là một thử nghiệm tình yêu. Tình yêu chân chính sẽ chẳng bao giờ trở thành tình yêu oán hận.
Hai người yêu nhau, thích nhất là bắt bạn mình phải thề, phải hứa. Tại sao chúng ta lại bắt đối phương làm như vậy? Tất cả chỉ vì chúng ta không tin đối phương... Làm gì có chuyện biển cạn đá mòn, trời hoang đất lở, nếu có thì cũng không ai sống được đến ngày ấy... Trong tình yêu, nói là một lẽ, làm là một lẽ. Người nói không dám tin điều mình nói và người nghe thi` không tin điều mình nghe....
Bạn đã tìm được người thứ mấy cho cuộc đời của bạn?

Đền Hùng



Đi đến tận cùng của nỗi đau để tìm ra nguồn cội. Sống đâu phải chỉ là tồn tại. Mỗi ngày qua đi ta lại nhìn ra cái dại khờ của ngày hôm qua. Cuộc đời đã sang trang chỉ sau một giấc ngủ. Hầu như mọi người đều thay đổi. Phải thay đổi để thích ứng với cuộc sống ngày hôm nay.

Có những điều người ta chỉ nói một lần rồi thôi. Có những sự việc người ta chỉ thoáng nghĩ đến rồi quên nhanh. Có những sự cớ phải buộc lòng bôi xóa để sống bởi đời sống nghiệt ngã ở khắp mọi nơi. Tuy thế nào mặc lòng, vẫn có những u uẩn cứ theo ta. Bóng ma quá khứ, như món nợ tiền kiếp.

Tôi không còn trẻ dại để mong Xuân về, Tết đến. Tôi lại chưa đủ già để quên những năm tháng có cay đắng, ngọt ngào. Những ngày tháng ngập tràn tiếng cười và tiếng khóc. Thời gian cứ trôi qua.Cứ là thời gian và tôi vẫn cứ là tôi. Cái đầu tôi, nó vốn nhỏ bé nhưng lại chứa đựng quá nhiều nhưng uẩn khúc, những suy tư khiến nhiều khi tôi mất thăng bằng. Ðó là tôi đã gạn lọc sàng đãi để chỉ giữ lại điều mình muốn.

Bỗng một ngày trở về nơi mình đã sinh ra và thấy mình trở thành người khách lạ trong thành phố. Phải chăng ta đã thay đổi?

thăm lăng bác 2003

Hùng cùng định hải bình dịp đi thăm lăng bác

bạn lớp

tôi cùng thành bạn học năm cấp 3

hinh 20/11/2000 lop 10




Có người đã nói với tôi rằng:

" Đừng nên tin vào một điều gì quá một khi nó chỉ mới bắt đầu"

Xa quê lên thành phố, bắt đầu cuộc sống của một thanh niên tỉnh, ôm bao hoài bão khát khao tương lai phía trước. Mọi việc khởi đầu luôn là một sự khó khăn, khó khăn hơn với một người như tôi, một con người không thích sự thay đổi và không thích bon chen tranh giành, một người từ bé chưa hề va chạm . luôn được sự che chở bảo bọc của vòng tay ba mẹ.

Nhưng rồi cũng phải thích nghi, cũng phải chấp nhận thay đổi, chấp nhận va chạm và lao vào cuộc sống bon chen cuả đất Sài Gòn nhộn nhịp, cũng phải thôi con người nếu không biết thích nghi thì thế nào cũng sẽ bị đào thải quy luật sống đôi khi thật khắc nghiệt.

Đất Sài Thành, con người Sài Thành vô tâm hờ hững, hình như con người ở đây ít ai sống thật lòng, với người ngoài và với ngay cả bản thân mình. Những gì đã trải qua, đã chứng kiến trở thành bằng chứng dù nó khách quan quá. Người ta sống thờ ơ quá, thiếu trách nhiệm với bản thân mình quá!

Bước vào đời dù không còn trẻ thơ nữa , vẫn bao nhiêu mơ ước, nhưng hoàn cảnh đã làm con người ta trở nên lạnh lùng và hờ hững. Tôi cứ nghĩ cuộc đời đẹp như mơ, con người ta hoàn toàn tốt đẹp, quá xa vời. Cuộc sống bình yên đã bay xa kể từ khi tôi bước khỏi tổ ấm của mình. Đủ lông, đủ cánh bay vào bầu trời bao la mà không biết bao nhiêu khó khăn trước mắt.

Người ta sống giả , bản thân mình cũng trở nên giả. Trả thù đời chăng hay để thích nghi, để có thể tồn tại. Đôi khi đứng lặng trước nhà thờ nguỵện cầu một phút bình yên để lấy lại lòng tin, để tìm về con người thật của chính mình mà sao vẫn không thể. Chỉ cần hoà vào dòng người đông đúc thì ánh mắt ấy con người ấy lại bắtđầu giả dối.

Trong đời con người có những phút giây thật gay go, lúc ấy cảm thấy thật cô đơn, lúc đấy sự cô độc đè nặng , nó như một nỗi bất hạnh dai dẵng không thoát ra, lúc ấy cần lắm bạn bè bên cạnh. VÀ thế nào mới có được một người bạn, làm thế nào tin tưởng được một người, làm thế nào để người ta cũng có thể tin mình...

Bản thân có đánh mất hay không... sống thật với mình thì có sống giả với mọi người không. Sống thật trong một nơi đầy sự giả dối thì có tồn tại nổi không?

ban than thoi di hoc

quân em trai toi



chụp ở quảng trường vinh

em hải cùng hằng trố bạn của hải




chup tại bien hải hòa

ban thân

tập thể lớp 12 I



Tôi viết bài này để dành cho tôi, cho người tôi yêu, cho tất cả những ai đã từng vấp ngã!

"Hôm qua vấp ngã để hôm nay đứng dậy và vững bước cho ngày mai"

Mỗi chúng ta sinh ra và lớn lên đều có những buồn - vui, những vấp ngã của cuộc đời và cả những thành công nữa. Tất cả những điều đó đều để lại cho chúng ta những bài học kinh nghiệm quý báu trong cuộc đời, thậm chí, để có được nó ta phải trả giá bằng cả tình yêu và hạnh phúc của bản thân. Những gì đã qua thì khó có thể nào lấy lại được. Bởi vì đó là “ngày hôm qua”!

"Ngày hôm qua" bạn là ai? Bạn làm được những gì? Những gì còn đọng lại trong bạn? Và trong suy nghĩ của mọi người xung quanh? Với tôi, ngày hôm qua có rất nhiều điều để nói, để nhớ, để luyến tiếc mà ngày hôm nay và cũng có thể là mãi tận sau này cũng không bao giờ lấy lại được nữa.

“Ngày hôm qua” - tôi được sinh ra để ngày hôm nay có được tình yêu thương của Cha, Mẹ, của người thân và bạn bè.

“Ngày hôm qua” - tôi là một đứa trẻ, được sự chăm sóc âu yếm của mọi người, để ngày hôm nay tôi có trách nhiệm cũng như vai trò chăm sóc em, của mình như vậy.
“Ngày hôm qua” - bước chân đầu tiên vào lớp 1 còn e dè để giờ đây có được những kiến thức cho bản thân mình và làm những việc có ích cho xã hội.

“Ngày hôm qua” - bước những bước đầu tiên chưa vững để ngày hôm nay là chỗ dựa vững chắc cho người thân và bè bạn.

“Ngày hôm qua” - tôi chỉ đường cho một đứa trẻ để sau đó tôi nhận được một nụ cười và một cái nháy mắt thân thương.

“Ngày hôm qua” tôi dắt tay một cụ già sang đường và rồi được nhìn thấy hạnh phúc khi cụ ôm cô cháu nhỏ của mình đang đứng đợi ở cổng.

"Ngày hôm qua" gặp được một người bạn tuyệt vời để hôm nay mong mỏi ngày gặp lại, để nắm tay nhau chuyện trò.
“Ngày hôm qua” tôi đã khóc vì những lỗi lầm mắc phải, để ngày hôm nay tôi lại khóc trong niềm vui và hạnh phúc.

“Ngày hôm qua” biết làm một điều tốt để cảm thấy hạnh phúc và vui sướng khi thấy niềm vui ánh lên trong mắt người khác .

“Ngày hôm qua” biết viết cho mình câu “hãy luôn cố gắng” để ngày hôm nay thấy mình thành công hơn ngày hôm qua.

“Ngày hôm qua” biết bỏ qua chuyện buồn để ngày hôm nay mình sống trong niềm vui, niềm tin và hy vọng.

“Ngày hôm qua” biết đọc một cuốn sách hay để ngày hôm nay vận dụng nó vào trong cuộc sống, hàng ngày.

“Ngày hôm qua” biết vượt lên chính mình,

“Ngày hôm qua” biết thu lượm những kinh nghiệm của cuộc sống này để hoàn thiện mình hơn nữa,

“Ngày hôm qua” đã vấp ngã một vài lần để hôm nay mình vững bước hơn,

“Ngày hôm qua” không chịu chăm chỉ luyện rèn học tập để ngày hôm nay mới biết mình kém cỏi,

“Ngày hôm qua” đánh mất mình để ngày hôm nay mới thấy được giá trị của cuộc sống, của tình yêu quan trọng đến nhường nào!

“Ngày hôm qua” không biết nghe một người muốn nói với mình để ngày hôm nay mới thấy được giá trị của sự lắng nghe và chia sẻ

“Ngày hôm qua” bước chân ra đi để hôm nay thấy được sự khó khăn khi muốn quay trở lại,

“Ngày hôm qua” có một quyết định đúng đắn để ngày hôm nay mình cảm thấy tự tin hơn,

“Ngày hôm qua” nhận được một lời nhắn chúc mừng để thấy được giá trị của sự quan tâm, động viên,

“Ngày hôm qua” được gặp MỘT NGƯỜI để ngày hôm nay có được tình yêu, niềm vui và hạnh phúc!

“Ngày hôm qua” gặp được một người tốt để thấy mình cần phải làm nhiều việc tốt hơn nữa.

Xin cảm ơn "ngày hôm qua" đã cho tôi sinh ra để ngày hôm nay tôi được yêu thương và nhận lấy những thương yêu!

“Ngày hôm qua”, “ngày hôm qua”, “ngày hôm qua” bạn làm được những gì để ngày hôm nay nhìn lại không có điều gì hối tiếc? Đừng để tháng ngày trôi qua trong tẻ nhạt, muộn phiền, bạn hãy làm dù chỉ một điều tốt mỗi ngày, từng ngày... Để ngày hôm nay lại thấy mình đã có những cố găng hơn nhiều ngày hôm qua!

Thứ Ba, 13 tháng 5, 2008

CJ GLS (VN) Freight C.,Ltd


CJ GLS (VN)Freight C.,Ltd-

Tòa Nhà Văn Phòng CJ



CJ là mot tap doan lon nhat han quoc va cj da tiep can thi truong viet nam hien o viet nam da co 5 CJ trong tuong lai khong xa CJ se la mot tap doan lon nhat o viet nam

Mối Tình Đầu Bao giờ cũng Đẹp


Người con gái tôi đem lòng thương nhớ
Suốt bao năm lòng tôi vẫn đơi chờ
Đến môt ngày thế gian kia đổ nát
Người suy tàn rốt cuộc chính là anh
Gáo nước đổ rồi khó mà lấy lại được
Chiếc lá lià cành có ghép lại được đâu
Trái tim này yêu nàng mãi mãi
Suốt cuộc đời quyết chẳng đổi thay
Dù thế giới có suy tàn đổ nát
Anh sẽ dùng vai mình để che chắn cho em
Nước mắt em cho dù có chãy xuống
Cũng sẽ chãy vào trong trái tim anh
Đối với em chỉ cần yêu anh là đủ
Nhưng đối với anh em chính là vĩnh cửu của tình yêu
Anh yêu em!Đâu phải chỉ lời đùa
Anh nhớ em!Đâu phải đâu lời dối
Anh mơ em bao đêm rồi thầm gọi
Em vẫn cười nhưng có nói gì đâu?

Anh yêu em cũng chẳng phải tình đầu
Mà sao lòng vẫn ngập ngừng đến vậy?
Anh yêu em,nói bao người biết đấy
Chỉ một người không nói,hỏi ai đây?

Anh quen em đâu phải chỉ đôi giày
Và nhớ em chẳng đổi thay từ đó
Anh không yêu từ ngày đầu gặp gỡ
Nhưng trong lòng vẫn nặng nợ tình em!

Anh yêu em, em có biết hay không?
Bao người hiểu chỉ một người không hiểu
Nhưng thế thôi,chỉ chút buồn,khó chịu
Biết làm gì?Lòng trĩu nặng...làm thơ

Anh yêu em nên đã quyết phải chờ
Nhưng sao giờ lòng anh đầy trống trải
Làm sao đây?Thôi,dẹp tan lo ngại
Hỏi một lần xem có phải yêu không!

Anh cũng buồn khi chẳng đợi thi xong
Nhưng biết sao khi tim anh lo sợ
Mất em rồi còn gì buồn hơn nữa?
Nói một lần để biết cửa tình duyên!

Anh xin em!Đừng giận anh nha em
Anh đã yêu nên phải ghen đôi chút
Nếu gật đầu lòng anh đầy hạnh phúc
Còn như không?hạnh phúc ấy chúc người!

Còn như em chưa muốn bước ngõ yêu
Anh sẽ đợi dù một năm,hơn nữa....
Chỉ cần em có chút tình dù nhỏ
Thì đâu cần lời thề hứa,phải không?

Anh đã đem bày tỏ cả nỗi lòng
Vì là thơ nên chẳng tròn câu chữ
Nhưng nếu em yêu anh thì vẫn đủ
Đó!Những gì anh viết....Hiểu không em?
Chiều nai bỏng thấy bồi hồi
Ngồi đây nhớ lại chuyện tình hôm xưa
Tình đầu sao quá êm đềm
năm năm về trước lúc mình thơ ngay

Buồn vui mãi sớt chia đôi
Dù đau dù khổ mình cùng dược qua
Lời thề Em còn nhớ không?
Anh đây nhớ mãi như là hôm qua

Vì sao Em vội ra đi?
Trăng Sao còn đó sao mình lại không?

Giờ đây trên con phố xưa
Mình Anh ngơ ngẩn Em giờ nơi nao?

Gió chiều lạnh buốt tim đau
Khi hay Em có người tình chung đôi
Làm sao quên được Em đây?
Khi đã trao hết mối tình đầu tiên

Tại sao Em nỡ vất đi?
Để tim đau nhói ngàn năm hỡi người
Thôi thì cố đành quên Em
Cho Em hạnh phúc bên người Em yêu

아시아를 대표하는 글로벌 물류의 리더, CJ GLS



[마케팅] 택배시장에서 `CJ GLS`의 마케팅전략
자료 2008/04/28 18:37
[마케팅] 택배시장에서 `CJ GLS`의 마케팅전략.ppt
1. 택배시장 현황 분석
2. 경쟁사 분석
- 대한통운
- 현대택배
- 한진택배
3. 자사 분석 (CJ GLS)
- SWOT 분석
- BCG 매트릭스
4. 4P’ 믹스

CJ GLS

서비스품질지수 지표개선을 통한 서비스 차별화를 지속적으로 추진하여 업계 매출 3위 달성을 위한 매출증대에 집중.
기존 인프라 활용 극대화 및 확충을 기본 바탕으로 지속적인 운영원가 절감가 추가물량 유치를 통해 단가 하락분을 커버함으로써 수익성을 확보한다는 전략으로 2008년 업계 1위 목표로 하고 있음.
2004년 1천376억원의 매출액을 기록하였으며, 2005년에는 1천 600억을 목표로 하고 있음.
기존 40개의 터미널을 44개로 확충하고, 집배차량도 2천대에서 2천 500대로 늘려 서비스를 향상시킬 계획.

상품종류

인터넷 쇼핑몰 택배 
전자상거래로 구매한 상품을 소비자에게 배송해 주는 서비스
통신판매 택배 
통신판매로 구매한 상품을 소비자에게 배송해주는 서비스
제약택배 
의약품 취급 전담차량을 이용하여 병원,약국 등에 집배송한후  거래 명세표를 회수하는 서비스
의류택배 
의류의 구김을 방지할 수 있는 행거를 장착한 차량을 이용하여 의류를 백화점, 의류 전문매장 등에 배달하는 서비스
골프택배 
골프용품을 골프장까지 배송해 주는 서비스


SWOT분석
CJ 홈쇼핑을 통한 통신판매 택배 물량 확보, 젊고 참신한 CJ의 기업이미지
CJ 홈쇼핑에 대한 인터넷쇼핑몰 빈약, 택배전문 회사의 이미지 약함
택배산업의 높은 경쟁률, 기업택배 물량선점 포화상태
홈쇼핑, 인터넷 쇼핑의 활성화로인한 개인택배량 증가

CJ GLS (VN) Freight Co.,Ltd.




CJ GLS Malaysia Sdn Bhd

CJ GLS Malaysia Sdn Bhd, a subsidiary of CJ GLS Asia, is a logistics and supply chain management solutions provider with full capabilities as a total logistics and supply chain management outsourcing partner. As part of the CJ Group in South Korea, our regional headquarters is based in Singapore and we operate through our extensive global network of more than 100 subsidiary offices, partners and agents around the world. Backed by our award-winning, proprietary integrated supply chain management information system known as AILIS Xe and our team of experienced professionals, we are committed to meeting our customers’ global logistics and supply chain management needs through our ability to customize total and effective solutions for them.

In line with our expansion, we are looking for suitable candidates for the following position

Thứ Năm, 8 tháng 5, 2008

CJ GLS,Global Logistics Leading Company in Asia


CJGLS,la mot tap doan logistics hang dau han quoc thiet lap moi quan he chinh thuc voi CIC
Đầu tháng 7/2007, sau một thời gian tìm hiểu và đánh giá thị trường logistics tại Việt Nam, công ty CJ GLS đã chính thức ký thỏa thuận hợp tác với công ty CIC. Trong khuôn khổ bản thỏa thuận này CIC sẽ là nhà phân phối độc quyền các giải pháp logistics của CJ GLS tại Việt Nam.
Là một công ty thuộc tập đoàn CJ của Hàn Quốc (CJ Group), CJ GLS đã khẳng định được sự thành công của mình trong lĩnh vực vận tải, chuyển phát nhanh, kho vận nhờ mạng lưới cung ứng dịch vụ toàn cầu và giải pháp công nghệ tiên tiến. Không chỉ vậy, CJ GLS còn được biết đến là nhà cung cấp các giải pháp công nghệ ứng dụng trong lĩnh vực logistics như hệ thống quản lý vận chuyển, hệ thống quản lý kho bãi, …



ULEX (Ubiquitous Logistics EXecutions) là một hệ thống quản lý hoàn hảo cho các doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực kho vận hậu cần được CJ GLS phát triển và ứng dụng thành công cho mạng lưới logistics toàn cầu của mình. Với nhiều mô đun nhỏ như ULEX-TMS dùng cho quản lý vận chuyển, ULEX-WMS dùng cho quản lý kho bãi, ULEX-VMS dùng cho quản lý theo dõi hàng hóa, ULEX-DMS dùng cho quản lý chuyển phát hàng hóa … ULEX giải quyết tất cả các công đoạn trong mạng lưới logistics.



Việc thiết lập mối quan hệ với CJ GLS khẳng định nỗ lực của CIC hướng tới mục tiêu trở thành nhà phân phối hàng đầu các sản phẩm công nghệ cao ứng dụng trong các lĩnh vực kỹ thuật khác nhau.



Công ty CIC xin trân trọng thông báo tới quí khách hàng về mối quan hệ giữa CIC và CJ GLS. Mọi thông tin chi tiết về sản phẩm ULEX xin vui lòng

Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2008

cuoc song can nhu vay


Cuoc đoi con nguoi là mot chuoi nhung cuoc gap go và chia tay noi tiep và đan xen lan nhau. Toi truong hoc, trên đuong pho, ngoài cho, trong benh vien, trên net..., ta gap go đu loai nguoi khác nhau; có nguoi ta thích, có nguoi không; có nguoi chi gap mot lan dù đe lai an tuong tot hay xau; có nguoi ta yêu men ket ban, tham chí là ket duyên và the nguyen song tron đoi bên nhau. Nhung tuu trung lai tat ca nhung cuoc gap go đeu đi đen mot điem đích cuoi cùng - su chia tay. Ban cho rang tôi là mot nguoi bi quan o? Cũng có the. Nhung đó là su that. Vì vay đung buon nhé ban cua tôi. Tat ca moi cuoc hành trình đeu dan đen mot điem đích. Và khi đã đen đích thì moi nguoi se có mot huong đi riêng. Đieu quan trong là ta đã có chung voi nhau nhung gì trong suot chang đuong đi cùng nhau đó.

Trong cuoc đoi cua mình có ai mà chua tung mot lan mac phai sai lam. Nhung lúc nhu vay người ta thuong uoc giá nhu mình đã không pham phai loi, giá nhu có the quay tro lai mình se không làm nhu the. Và vô vàn nhung cái giá nhu bat tan.The nhung, NeU đieu uoc quay nguoc thoi gian “đuoc phép” tro thành hien thuc thì lieu ban có tránh đuoc loi lam ay không ??? nguoi ta khong the rut kinh nghiem neu khong pham loi .

Cuoc đoi cua moi nguoi là mot quyen sách. Moi ngày trôi qua là thêm mot trang moi ra đoi. Ban có the viet nguech ngoac, hay viet nan nót, tham chí viet sai roi gach xóa lam lem. Thinh thoang lai đe cho mot ai đó – quen biet hay xa la – cam bút viet vào đay vài dòng hoac tham chí là vài trang. Nhung ban đung quên rang, ngày mai khi thuc day ban se có mot trang sách moi trang tinh. Đung nghĩ mãi ve chuyen hôm qua mà hãy luu ý đen trang sách cua ban ngày hôm nay đa không pham phai nhung loi lam giong nhu nhung trang truoc.
cam on ban da tham quan blog cua toi !

Thứ Bảy, 5 tháng 4, 2008

Thanh Hoa - Gioi thieu ve Thanh Hoa


Chính tri và hành chính
Bí thu tinh uy
Nguyen Văn Loi
Chu tich HĐND.
Lê Ngoc Hân
Chu tich UBND
Mai Văn Ninh

Đia lý
Tinh ly
Thành pho Thanh Hóa
Mien
Bac Trung Bo
Dien tích
11.106 km²
Các thi xã / huyen
24 huyen, 1 thành pho, 2 thi xã
Vi trí đia lý
Theo thiên văn co xua đo đac năm 1831 (năm Minh Menh 10) thì tinh Thanh Hóa thuoc ve sao Duc, sao Chan, tinh tho sao Thuan Vĩ, múc cao nhat là 19 đo 26 phân, lech ve phía tây 1 đo 40 phân.
Ngày nay, theo so lieu đo đac hien đai cua cac ban đo thì Thanh Hoá nam o vĩ tuyen 19°18' Bac đen 20°40' Bac, kinh tuyen 104°22' Đông đen 106°05' Đông. Phía bac giáp ba tinh: Son La, Hòa BìnhNinh Bình; phía nam và tây nam giáp tinh Nghe An; phía tây giáp tinh Hua Phăn nuoc Lào voi đuong biên gioi 192 km; phía đông Thanh Hoá mo ra phan giua cua vinh Bac Bo thuoc bien Đông voi bo bien dài hon 102 km.
Dien tích
Thanh Hoá có dien tích tu nhiên 11.106 km², đung thu 6 trong ca nuoc, chia làm 3 vùng: đong bang ven bien, trung du, mien núi. Thanh Hóa có them luc đia rong 18.000 km².
Dia Hinh
Nghiêng tu tây bac xuong đông nam: phía tây bac, nhung đoi núi cao trên 1.000 m đen 1.500 m thoai dan, kéo dài và mo rong ve phía đông nam. Đoi núi chiem 3/4 dien tích cua ca tinh; tao tiem năng lon ve kinh te lâm nghiep, doi dào lâm san, tài nguyên phong phú.
Vùng mien núi, trung du
Mien núi và đoi trung du chiem phan lon dien tích cua Thanh Hoá. Riêng mien đoi trung du chiem mot dien tích hep và bi xé le, không liên tuc, không rõ nét nhu o Bac Bo. Do đó nhieu nhà nghiên cuu đã không tách mien đoi trung du cua Thanh Hoá thành mot bo phan đia hình riêng biet mà coi các đoi núi thap là mot phan không tách roi cua min núi nói chung.
Mien đoi núi Thanh Hoá đuoc chia làm 3 bo phan khác nhau: bao gom 11 huyen: Nhu Xuân, Nhu Thanh, Thuong Xuân, Lang Chánh, Bá Thuoc, Quan Hoá, Quan Son, Muong Lát, Ngoc Lac, Cam Thuy và Thach Thành chiem 2/3 dien tích cua tinh. Vùng đoi núi phía tây có khí hau mát, luong mua lon nên có nguon lâm san doi dào, lai có tiem năng thuy đien lon, trong đó sông Chu và các phu luu có nhieu đieu kien thuan loi đe xây dung các nhà máy thuy đien. Mien đoi núi phía Nam đoi núi thap, đat màu mo thuan loi trong viec phát trien cây công nghiep, lâm nghiep, cây đac san và có Vuon quoc gia Ben En (thuoc huyen Nhu Thanh), có rung phát trien tot, voi nhieu go quý, thú quý
Vùng đong bang
Vùng đong bang cua Thanh Hóa lon nhat cua mien bac và thu ba cua ca nuoc. Đong bang Thanh Hoá có đay đu tính chat cua mot đong bang châu tho, do phù sa các he thong sông Mã, sông Yên, sông Hoat boi đap. Điem đong bang thap nhat so voi muc nuoc bien là 1 m
Vùng ven bien
Tu Nga Son, Hau Loc, Hoang Hoá, Sam Son, Quang Xuong, Nông Cong đen Tĩnh Gia, chay doc theo bo bien gom vùng sình lay o Nga Son và các cua sông Hoot, sông Mã, sông Yên và sông Bang. Bo bien dài, tuong đoi bang phang, có bãi tam noi tieng Sam Son, có nhung vùng đat đai rong lon thuan loi cho viec lan bien, nuôi trong thuy san, phân bo các khu dich vu, khu công nghiep, phát trien kinh te bien (o Nga Son, Nam Sam Son, Nghi Son , bien Hai Hoa Tinh Gia ) .